Trong bức tranh phát triển của các ngành công nghiệp sáng tạo, yếu tố “tiếp cận” ngày càng được quan tâm. Tuy nhiên, với người khuyết tật, việc tham gia vào các hoạt động nghệ thuật vẫn còn nhiều rào cản vô hình. Không phải họ không có nhu cầu thưởng thức hay sáng tạo nghệ thuật, mà thực tế là phần lớn không gian văn hóa chưa được thiết kế để họ có thể tiếp cận một cách trọn vẹn.

Dù vậy, tại Việt Nam, nhiều mô hình nghệ thuật mang tính cộng đồng đã xuất hiện, mở ra những cánh cửa hòa nhập bằng chính sức mạnh của sáng tạo.

Những xưởng nghệ thuật tạo sinh kế và sự tự tin

Một trong những mô hình tiêu biểu là Vụn Art, đặt tại làng lụa Vạn Phúc (Hà Nội). Đây là không gian sáng tạo thủ công nơi người khuyết tật tham gia sản xuất các sản phẩm từ vải vụn, kết hợp yếu tố mỹ thuật và văn hóa truyền thống.

z7697091839888-f032dfb5d98d6f977200964c6119d7a4-1775465808.jpg
Những sản phẩm thủ công giúp rèn luyện tính kiên nhẫn, đặc biệt ở người tự kỷ và tăng động (Ảnh: Hợp tác xã Vụn Art).  

Điểm đặc biệt của mô hình này không chỉ nằm ở sản phẩm, mà ở cách tổ chức: người lao động được hướng dẫn theo khả năng riêng, làm việc trong môi trường thân thiện, không áp lực. Qua đó, họ dần hình thành kỹ năng nghề, có thu nhập ổn định và quan trọng hơn là lấy lại sự tự tin trong cuộc sống.

Tương tự, Len Art là một xưởng tranh thêu len tại Hà Nội, nơi người khuyết tật và trẻ tự kỷ được tiếp cận với nghệ thuật thủ công như một liệu pháp phát triển cá nhân. Thông qua từng mũi thêu, người học rèn luyện sự tập trung, tính kiên nhẫn và khả năng kiểm soát hành vi, đồng thời có cơ hội tạo ra sản phẩm mang giá trị kinh tế.

Mô hình đào tạo nghệ thuật chuyên biệt cho trẻ tự kỷ

Bên cạnh các xưởng thủ công, những mô hình đào tạo bài bản dành riêng cho trẻ tự kỷ cũng đang dần hình thành. Tiêu biểu là các hoạt động của Tòhe Fun (Hà Nội), một doanh nghiệp xã hội tiên phong trong lĩnh vực nghệ thuật cộng đồng.

z7697096411465-1e74a98b120566a830a94105616dbdef-1775465867.jpg
Một buổi tập thêu của trẻ em tự kỷ tại Xưởng thêu Tottochan (Ảnh: website dự án).  

Năm 2019, dự án Tòhe Fun đã triển khai gây quỹ cộng đồng nhằm xây dựng xưởng đào tạo nghề và hướng nghiệp cho trẻ tự kỷ, với mô hình đầu tiên là xưởng thêu Tottochan. Đến đầu năm 2020, xưởng hoàn thiện cơ sở vật chất và chính thức đi vào vận hành từ tháng 5 cùng năm.

Được phát triển kết hợp với trung tâm Tottochan tại Hà Nội, xưởng thêu là nơi đào tạo kỹ năng nghề cho các bạn trẻ tự kỷ trong độ tuổi từ 12 đến 18. Tại đây, các học viên được hướng dẫn từ những kỹ năng cơ bản nhất, luyện tập lặp lại cho đến khi thành thạo, qua đó hình thành khả năng làm việc độc lập.

Mô hình này xuất phát từ thực tế: khi bước vào giai đoạn trưởng thành, trẻ tự kỷ không chỉ cần không gian vui chơi mà còn cần được trang bị kỹ năng nghề nghiệp để tham gia vào đời sống xã hội. Thêu là hoạt động mang tính lặp lại, đòi hỏi sự tập trung cao, phù hợp với đặc điểm của nhiều bạn tự kỷ, đồng thời giúp phát triển vận động tinh và khai thác thế mạnh cá nhân.

Thông qua đó, dự án không chỉ tạo ra một môi trường học nghề, mà còn góp phần xây dựng lộ trình dài hạn để người tự kỷ có thể tham gia vào chuỗi giá trị kinh tế và cộng đồng.

Nghệ thuật biểu diễn: mở rộng giới hạn tiếp cận

Không chỉ dừng lại ở các loại hình thủ công, nghệ thuật biểu diễn cũng đang được “mở khóa” cho người khuyết tật thông qua những sáng kiến phù hợp.

Điển hình là Solar Dance Club, một lớp dạy khiêu vũ dành cho người khiếm thị. Tại đây, phương pháp giảng dạy không phụ thuộc vào thị giác mà dựa trên cảm nhận cơ thể, âm nhạc và hướng dẫn bằng lời.

633651791-945213214834577-8640828109587350200-n-1775465661.jpg
Phần trình diễn chuyên nghiệp và đầy tự tin từ những thành viên của Solar Dance Club.  

Mô hình này cho thấy nghệ thuật không bị giới hạn bởi khiếm khuyết thể chất. Ngược lại, khi được thiết kế phù hợp, nó còn trở thành công cụ giúp người học cải thiện sức khỏe, tăng khả năng phối hợp vận động và tự tin tham gia các hoạt động cộng đồng.

Khi rào cản không nằm ở khả năng, mà ở thiết kế

Thực tế cho thấy, rào cản lớn nhất đối với người khuyết tật trong lĩnh vực nghệ thuật không nằm ở năng lực cá nhân, mà ở cách xã hội thiết kế không gian và hoạt động.

Một buổi biểu diễn không có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu đồng nghĩa với việc người khiếm thính bị loại khỏi trải nghiệm. Một triển lãm không cho phép chạm vào tác phẩm khiến người khiếm thị không thể cảm nhận. Hay những bậc thang tại phòng trưng bày có thể trở thành “giới hạn” đối với người sử dụng xe lăn.

Từ góc nhìn này, các mô hình như Vụn Art, Len Art, Tòhe hay Solar Dance Club không chỉ đơn thuần là dự án cộng đồng, mà còn là những thử nghiệm quan trọng về cách thiết kế trải nghiệm nghệ thuật mang tính bao trùm.

Hướng đến một hệ sinh thái nghệ thuật bền vững

Để những không gian nghệ thuật dành cho người khuyết tật phát triển lâu dài, cần nhiều hơn sự chung tay từ cộng đồng. 

Trước hết là việc đầu tư vào cơ sở vật chất mang tính tiếp cận, từ không gian vật lý đến thiết bị hỗ trợ. Bên cạnh đó, các chương trình đào tạo cần có sự kết hợp giữa nghệ sĩ và chuyên gia trị liệu để đảm bảo phù hợp với từng nhóm đối tượng.

Quan trọng không kém là bài toán đầu ra cho sản phẩm và hoạt động. Khi các tác phẩm nghệ thuật của người khuyết tật được thị trường đón nhận, giá trị của họ không chỉ dừng lại ở khía cạnh xã hội mà còn được khẳng định về mặt kinh tế.

Suy cho cùng sự thay đổi nhận thức của cộng đồng đóng vai trò nền tảng. Khi công chúng nhìn nhận người khuyết tật như những cá nhân sáng tạo, có khả năng đóng góp, một mạng lưới hỗ trợ tự nhiên sẽ hình thành, giúp các mô hình nghệ thuật này phát triển bền vững hơn.

Từ những xưởng thủ công nhỏ đến các mô hình đào tạo nghề bài bản, nghệ thuật đang chứng minh vai trò như một cầu nối mạnh mẽ cho hành trình hòa nhập. Và khi không gian được thiết kế đủ mở, sáng tạo sẽ không còn là đặc quyền của một nhóm người, mà trở thành quyền tiếp cận của tất cả.